"Lang Tâm, Cẩu Phế, đi tha một con thỏ về đây!"
Giữa chốn hoang dã phong cảnh đẹp như tranh vẽ, hai con sói xám bình thường nhất đang ủ rũ đứng đó. Trông chúng chẳng khác nào hai con chó hoang đang ghét bỏ lẫn nhau, coi mệnh lệnh của Lý Duy như gió thoảng bên tai.
Dù yêu hồn nhập thể, đoạt xá thành công, thì lúc này hai con sói kia cũng chỉ là những linh thú cơ bản nhất, thực lực quá đỗi kém cỏi. Nhưng trên thực tế, ngoại trừ việc không biết nói chuyện và không thể thi triển yêu pháp, chúng hiểu rõ mọi thứ.
Ở một góc độ nào đó, chúng giống hệt hai kẻ xuyên không xui xẻo nhập vào thân xác sói, bắt đầu với hai bàn tay trắng, đến cả hệ thống hay "lão gia gia" cũng chẳng có.




